Thơ về Sài Gòn

Hôm nay tự nhiên đọc được bài thơ này trên Tuổi Trẻ Online. Đơn giản, nhưng rất Sài Gòn – nắng, bụi, mưa, đông đúc, và những hàng ăn đêm…

Sài Gòn

NGÔ LIÊM KHOAN

 

Sài Gòn nắng đến độ
Em phủ kín khẩu trang
Ta chỉ còn biết yêu đôi mắt

Sài Gòn mưa đến độ
Ta chưa kịp xòe ô
Em đã về nhà ai ướt áo

Sài Gòn bụi đến độ
Ta lạc mất mùi nhau
Sau một chiều kẹt xe vô cớ

Sài Gòn đông đến độ
Có quá nhiều dáng người
Ta sửng sốt… là em

Sài Gòn rộng đến độ
Mười năm ta xa nhau
Chưa một lần gặp em tình cờ trên phố

Sài Gòn vui đến độ
Ta không còn đủ buồn
Để đi hết những quán đêm

 

Ảo tưởng

Tôi nhớ một vài điều đã có


ví dụ như
sắc hoàng hôn rạn vỡ
trong mắt em


ví dụ như
đôi môi em khô ran nhợt nhạt
run lên từng đợt sóng
khi tôi hôn em


ví dụ như
tay em khẽ nắm tay tôi
lành êm như gió
sao lại mang cả trời xanh trong đó


ví dụ như
một ngày
trước phòng chờ sân bay
em quay lại nhìn tôi
người ta thì thầm về niềm luyến tiếc
nơi những người yêu nói lời tiễn biệt
trước mỗi chuyến đi xa


Chỉ riêng mình tôi biết
từ sắc hoàng hôn rạn vỡ trong mắt em
linh cảm về một nỗi mất mát
giản dị
như lúc chúng ta yêu nhau.


Không một dòng tin từ em
Tôi vẫn sống như từng ngày vẫn thế
vẫn yên bình
Vẫn ngày. Vẫn đêm.


Có khác biệt gì đâu khi tôi chẳng còn em
Nỗi buồn này phải đâu là thật
tôi trấn an mình bằng tầng tầng lớp lớp
của nỗi cô đơn


Tôi nhìn vào tim mình
Tình yêu không còn ở đó
Tôi chỉ nhớ một vài điều đã có
một trong vài điều thi thoảng là em.

Khúc Tình Ca Hạ Cuối (2004)

Chẳng còn bao lâu nữa phải không em
Tôi hát cho em khúc tình ca hạ cuối
Cho những điều chưa một lần được nói

Tôi yêu biết bao những trưa tan học
Được đi gần em đến tận cổng trường
Được trông thấy em vui bên bè bạn
Dù trong ánh mắt em nhìn không có bóng hình tôi.

Tôi yêu biết bao những lúc thấy em cười
Và nao nao khi biết em đã khóc
Ai cũng có những điều không nói được
đọng lại thành nước mắt
phải không em?

Em từng nhận những bài ca vô danh
Những bài thơ vụng về ai lén tặng
Những món quà nhỏ chẳng biết rằng ai gửi
Tôi chỉ có thể làm cho em những điều không tên…

Tôi chỉ có thể đâu đó ngắm nhìn em
Chỉ có thể ao ước một lần mình dám nói
Chỉ có thể là người chờ đợi
Một điều gì không biết nữa
em ơi

Ngày tốt nghiệp sau cùng
Bên một người
mắt em long lanh nước
Tôi khẽ thở dài.
Giá như em nhìn thấy tôi
nhận ra tôi
đến bên tôi
Tôi sẽ nói hết nói hết nói hết những điều chưa một lần được nói
Dưới mái trường thân thương ta bên nhau một ngày sau cuối
Có thể chẳng còn gặp lại nữa trong đời


Nhưng bởi tôi chỉ là một kẻ
Lặng thầm nghĩ về em
với nỗi nhớ tiến đến cộng vô cùng
Nên giờ đây chỉ mình tôi nghẹn ngào hát lên khúc tình ca cho một mùa hạ của những-điều-chưa-một-lần-dám-nói
Giữa sân trường quạnh vắng
không em.

Khát

Cuối ngày.
Em cố giữ lại vệt nắng lung linh trên cành khô sắp gãy
thế mà nắng cũng tan đi.

Những buổi hoàng hôn lộng lẫy
em muốn thấy anh
bên em, lắng nghe ly khúc của mặt trời.
Từng ngày
sau lời chia tay
là sự bất an dịu dàng trong bóng tối.
Em thao thức chờ bước sang ngày mới;
Em muốn gặp anh.

Thế giới em
thú vị như một bức tranh còn dang dở
Anh là những gam màu rạng rỡ
em chưa biết đến bao giờ.

Ngày tháng hai se lạnh
Em thả những ước vọng về anh lên trời
Mỗi khi nhớ tiếng anh cười
em lại rơi nước mắt.

Dù chỉ là ảo ảnh, em vẫn mong sống được những mộng tưởng về anh
về một điều gì đó tốt đẹp hơn
em không rõ tên
chừng như không ai biết.

Mặt trời vẫn đến và đi từng ngày
cùng những bản tình ca
đẹp như chân trời mang sắc lửa.
Những kẻ cô đơn như chúng ta
tìm đến nhau như tìm hơi thở
giữa bầy nhân loại thiếu vắng tình yêu.

Feb 9, 2007

 

A Blessing (James Wright)

Just off the highway to Rochester, Minnesota,
Twilight bounds softly forth onto the grass.
And the eyes of those two Indian ponies
Darken with kindness.
They have come gladly out of the willows
To welcome my friend and me.
We step over the barbed wire into the pasture
Where they have been grazing all day, alone.
They ripple tensely, they can hardly contain their happiness
That we have come.
They bow shyly as wet swans. They love each other.
There is no loneliness like theirs.
At home once more,
They begin munching the young tufts of spring in the darkness.
I would like to hold the slenderer one in my arms,
For she has walked over to me
And nuzzled my left hand.
She is black and white,
Her mane falls wild on her forehead,
And the light breeze moves me to caress her long ear
That is delicate as the skin over a girl’s wrist.
Suddenly I realize
That if I stepped out of my body I would break
Into blossom.

Tonight I Can Write The Saddest Lines (Pablo Neruda)

I can write the saddest poem of all tonight.

Write, for instance: “The night is full of stars,
and the stars, blue, shiver in the distance.”

The night wind whirls in the sky and sings.

I can write the saddest poem of all tonight.
I loved her, and sometimes she loved me too.

On nights like this, I held her in my arms.
I kissed her so many times under the infinite sky.

She loved me, sometimes I loved her.
How could I not have loved her large, still eyes?

I can write the saddest poem of all tonight.
To think I don’t have her. To feel that I’ve lost her.

To hear the immense night, more immense without her.
And the poem falls to the soul as dew to grass.

What does it matter that my love couldn’t keep her.
The night is full of stars and she is not with me.

That’s all. Far away, someone sings. Far away.
My soul is lost without her.

As if to bring her near, my eyes search for her.
My heart searches for her and she is not with me.

The same night that whitens the same trees.
We, we who were, we are the same no longer.

I no longer love her, true, but how much I loved her.
My voice searched the wind to touch her ear.

Someone else’s. She will be someone else’s. As she once
belonged to my kisses.
Her voice, her light body. Her infinite eyes.

I no longer love her, true, but perhaps I love her.
Love is so short and oblivion so long.

Because on nights like this I held her in my arms,
my soul is lost without her.

Although this may be the last pain she causes me,
and this may be the last poem I write for her.

 

Đêm nay tôi có thể viết những dòng sầu muộn nhất (Pablo Neruda)

Tựa gốc (original title): Tonight I Can Write The Saddest Lines (Pablo Neruda)

 

Đêm nay tôi có thể viết những dòng sầu muộn nhất
– Pablo Neruda

Đêm nay tôi có thể viết bài thơ buồn nhất trong các bài thơ.

Ví dụ tôi viết rằng, “Đêm đầy sao,
và những ngôi sao, xanh biếc, run rẩy trong xa vời.”

Ngọn gió đêm lăn trên bầu trời và cất tiếng hát.

Đêm nay tôi có thể viết nên bài thơ buồn nhất.
Tôi đã yêu nàng, và thảng hoặc nàng cũng đã yêu tôi.

Trong những đêm như đêm nay, tôi đã ôm nàng trong vòng tay.
Tôi đã hôn nàng biết bao nhiêu lần dưới bầu trời vô tận.

Nàng đã yêu tôi, đôi khi tôi cũng đã yêu nàng.
Làm sao tôi có thể không yêu đôi mắt to tĩnh lặng của nàng?

Đêm nay tôi có thể viết bài thơ buồn nhất.
Để nghĩ rằng tôi không có nàng. Để cảm nhận rằng tôi đã mất nàng.

Để nghe đêm mênh mông, và bao la hơn vì không có nàng.
Và bài thơ rơi vào cõi lòng như sương trên ngọn cỏ.
Có can hệ gì đâu khi tình yêu của tôi không giữ nàng được nữa
Đêm phủ đầy sao và nàng không ở bên tôi.

Chỉ có thế thôi. Ở nơi xa xôi, ai đó đang vang tiếng hát. Xa vời vợi.
Không có nàng, tâm hồn tôi lạc lối.

Như đang kéo nàng lại gần, đôi mắt tôi tìm kiếm nàng.
Trái tim tôi tìm kiếm nàng và nàng chẳng ở cùng tôi.

Cùng đêm ấy phủ trắng những tán cây
Chúng ta, chúng ta của ngày xưa, không còn như thế nữa.

Tôi không còn yêu nàng, thật thế, nhưng tôi đã yêu nàng biết bao nhiêu
Giọng nói tôi đi tìm ngọn gió nào chạm được đến tai nàng.

Thuộc về ai đó khác. Nàng sẽ là của ai đó khác. Như đã một lần
nàng thuộc về những nụ hôn của tôi.
Giọng nói của nàng, cơ thể nhẹ tênh của nàng. Đôi mắt nàng vô tận.

Tôi không còn yêu nàng nữa, đúng vậy, nhưng có lẽ tôi yêu nàng.
Tình yêu ngắn ngủi thế, sự lãng quên lại quá lâu dài.

Vì trong những đêm như đêm nay tôi đã ôm nàng trong vòng tay,
tâm hồn lạc mất vì không có nàng ở cạnh.

Dù đây có thể là nỗi đau sau cùng nàng mang lại cho tôi,
và đây có lẽ là bài thơ cuối tôi viết cho nàng.

 

(Việt Thanh dịch)